Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012
Người lãng mạn cuối cùng....
Bay 1.000km theo đường chim thiên di chỉ để được uống ly cafe quán tôi khen ngon, khen đẹp....nhưng sao người hiểu được....cafe chỉ ngon, quán chỉ đẹp khi tôi ngồi cạnh cô gái của tôi....
Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012
Tặng Nhi “Les chiens ne nous abandonnent que pour mourir, mais ils laissent leur meilleur souvenir pour éclairer le reste de notre chemin"//"Chó chỉ bỏ rơi chúng ta để chết, nhưng lưu lại kỷ niệm tốt đẹp nhất hầu soi sáng chặng đường còn lại của chúng ta ”
" Một người bạn thân nhất của ta ở trên thế giới này có thể trở thành kẻ thù quay lại để chống lại và trở thành kẻ thù của ta. Những con trai và con gái được mình nuôi dưỡng với tình thương yêu chăm sóc cũng có thể trở thành người vô ơn bạc bẽo. Những người kề cận và thân thiết nhất của chúng ta, những người mà chúng ta tin tưởng là hạnh phúc và danh dự của chúng ta cũng có thể trở thành kẻ phản bội, và phụ lòng tin tưởng của chúng ta. Tiền bạc mà mình có, có thể bị mất. Có thể tiền bạc rời khỏi ta vào lúc ta cần nó nhất. Danh tiếng của ta có thể bị mất đi trong chốc lát vì một hành động ngu xuẩn. Những kẻ quỳ phục để tôn kính ta lúc ta thành công, có thể sẽ là những người đầu tiên ném đá hiểm độc vào ta khi những đám mây thất bại phủ trên đầu chúng ta.
Chắc chắn có một người bạn không ích kỷ mà mình cần có trong cái thế giới đầy ích kỷ, một người bạn không bao giờ bắt bẻ, một người bạn không bao giờ vô ơn hay bội bạc ta, đó là con Chó của ta. Con Chó của ta luôn luôn bên cạnh ta trong những lúc sang giàu cũng như những lúc nghèo hèn, trong những lúc khỏe mạnh cũng như những lúc đau yếu. Nó sẽ nằm ngủ yên trên nền đất lạnh, nơi mà những ngọn gió lạnh thổi hay bão tuyết dập vùi miễn sao Nó được gần bên chủ. Nó sẽ hôn tay ta dù bàn tay không có thức ăn cho Nó. Nó sẽ liếm những vết thương và những chỗ đau nhức mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời đầy đau khổ này. Nó canh giấc ngủ cho ta giống như ta là một vị hoàng tử dù ta chỉ là kẻ nghèo hèn. Khi tất cả những người bạn khác ruồng rẫy ta thì Nó ở lại bên ta. Khi ta không có tài sản, và thân tàn danh liệt, Nó vẫn ở bên ta với tất cả sự yêu thương trìu mến như vầng thái dương trong thiên đường.
Nếu ta là một kẻ tham lam, bị xã hội ruồng bỏ, không bạn bè và không nhà cửa, con Chó trung thành không đòi hỏi gì cao hơn là đặc ân cho Nó được đồng hành với ta, cho Nó được bảo vệ ta trong những lúc hiểm nguy, chống trả lại kẻ thù của ta. Và ở cuối đời ta, thần chết đã đem linh hồn ta đi chỉ còn lại xác thân nằm dưới lòng đất lạnh, mặc dù thân bằng quyến thuộc đã quay về với cuộc sống của họ thì bên cạnh mấm mồ là con Chó cao thượng được tìm thấy, Nó vùi đầu vào giữa hai chân trước, đôi mắt đau buồn, nhưng vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã chết rồi."
Georges Graham Vest
Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012
Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012
" Thành quách hồn đá son mờ"
" Người đi lạc vào cổ tích,
Nhớ nhung tình cũ lạt phai.
Tượng đá ngậm ngùi đứng khóc,
Đâu đây vẳng tiếng đàn ai."
Thái Ngọc San
Thái Ngọc San
Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012
Đìu hiu
Một đàn cò trắng lạc trong sương.
Phố cũ chiều nay sao quá buồn
Tôi như cành khô trên cây nhớ
Gió bấc đêm nay lạnh chiếu giường.
Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012
Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012
Tưởng niệm
" Những đóa hoa nầy rất mỏng manh.
Ngày mai cho gió cuốn xa cành.
Và ngày mai nữa em đi dạo.
Sẽ gặp hồn tôi trên cỏ xanh."
Đinh Hùng
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012
Ăn năn
" Ngỡ ra đi rồi sẽ sớm quay về,
Nên buổi ấy tôi vô tình quá đỗi.
Cho đến lúc, tóc ngã màu sương khói,
Mới hay người, ở lại mắt rưng rưng."
Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012
" Lòng thật bình yên mà sao buồn thế, giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ."
Em luôn là người đầu tiên vội vàng đến bên tôi trong những lần tôi bơ vơ nhất, tuyệt vọng nhất...Thế mà tôi...cũng chỉ nói được tiếng ...Cảm ơn.
Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012
Nhìn Ngọc lan nhớ Ngọc Lan
" Ngày xưa người ta yêu nhau làm sao anh.
Ngày nay hình như tình yêu mong manh.
Như hoa rơi, như mây trôi, như hoàng hôn thanh thanh.
Vội vàng,vội vàng có phải thời gian qua nhanh.
***
Đêm xưa mưa rơi anh sang thăm tôi làm chi.
Quen vui lang thang không lo ngày mai chia ly.
Tình từ phương nào tràn vào tim tôi bão lụt.
Anh cho tôi gì, xin đừng đòi và đừng đem đi.
***
Ngọc lan, ngọc lan, tên một loài hoa xinh xinh.
Say mê không anh, khi loài hoa dâng mình đoan trinh.
Cắn hoa lên môi, cho môi thơm mùi hoa quý.
Hôn nhau chiều nay, tôi nghe chiều mai lênh đênh."
Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012
Thương nhớ ngàn năm...một chỗ ngồi.
Tựa gốc thông già nhìn ra biển,Thông reo vi vu, lá rơi xào xạc
Sóng miên man vỗ nhẹ vào bờ,Tiếng gà trưa... gáy cung trầm u uần...
Gốc thông xưa em như còn đâu đó
Tôi nhớ em....nỗi nhớ không lời.....
Ta đã xa người, xa...đã...xa.
" Mai kia sống với vầng trăng ấy.
Người có còn thương một bóng cây?
Góc phố đèn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm, một ngón tay?"
( ? )
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012
Đêm trăng trên sông đọc thơ Hàn Mặc Tử
...........................................................
Gió theo lối gió, mây đường mây.
Dòng nước buồn hiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó.
Có chở trăng về kịp tối nay.
*
Mơ khách đường xa, khách đường xa.
Áo em trắng quá nhìn không ra.
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh.
Ai biết tình ai, có đậm đà.
Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012
Tri kỷ
Ta chẳng được như Người, tìm một "Tri kỷ" tìm một người để "Tri ân" sao khó quá.
Từ xa xưa...Cao Bá Quát đã có lời than :
Thập tải luân giao cầu cổ kiếm.
Nhất sinh đê thủ bái mai hoa.
Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012
Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012
" Anh lụy đời quên bến khói sương "
Nếu có ngày mai anh trở gót.
Quay về lãng đãng bến sông xa
Thì em còn đấy hay đâu mất....
Cuối xóm, buồn teo, một tiếng gà.
Hoàng Cầm
Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012
" Hoàng hôn em, tôi gởi một que...diêm"
Chúng ta đôi giọt lệ.
Lăn tròn trong lòng nhau
Đám đông dấu cơn đau.
Trong tiếng cười quặt quẹo.
Du Tử Lê
Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012
" Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng sông....."
Xuân đã đem mong nhớ trở về.
Lòng cô gái ở bến sông kia.
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước.
Trên bến cùng ai đã nặng thề
*
Nhưng rồi người khách tình quân ấy.
Đi biệt không về với bến sông.
Đã mấy lần sông trôi, trôi mãi.
Mấy lần cô gái mỏi mòn trông.
*
Xuân nầy đến nữa đã ba xuân.
Đốm lửa tình yêu tắt nguội dần.
Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi
Cô đành lỗi ước với tình quân.
*
Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng sông
Cô lái đò kia đi lấy chồng.
Vắng bóng cô em từ dạo ấy
Để buồn cho những khách sang sông.
Nguyễn Bính
Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012
" Giây phút dừng chân vọng Hải đài "
" Một mảnh tình riêng, Ta với Ta."
Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012
Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012
Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012
Mùa Thu Hà Nội
Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012
Cafe sáng nhớ Vịt con xưa
Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012
Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012
Nha Trang ngày về
tình yêu không có đây
Tôi như là con ốc,
bơ vơ nằm trên cát.
Chui sâu vào thân xác lưu đày.."
Phạm Duy
Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012
Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012
Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012
" Một ngày như mọi ngày...từng chiều lên hấp hối"
Một ngày như mọi ngày, em trả lại đời tôi. Một ngày như mọi ngày, ta nhận lời tình cuối. Một ngày như mọi ngày, đời nhẹ như mây khói. Một ngày như mọi ngày, mang nặng hồn tả tơi. Một ngày như mọi ngày, em trả lại đời tôi. Một ngày như mọi ngày, xếp vòng tay oan trái. Một ngày như mọi ngày, từng chiều lên hấp hối.
Một ngày như mọi ngày, bóng đổ một mình tôi.
Trịnh Công Sơn
Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012
Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012
Chiều
Một chút " đùa" đêm xem quỳnh nở.
Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012
" Làm sao em biết khi xa bạn. Tôi cũng như chiều, tôi mồ côi."
Nếu có ngày nào em quay gót
Lui về thăm lại bến Thu xa
Thì đôi mái tóc không còn xanh nữa
Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha...
Phạm Duy phổ nhạc, ý thơ Hoàng Cầm
Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
Tôi đến đây chỉ vì bốn câu tuyệt bút của Hồ Dzếnh
Truông mòn đưa lối Hải Vân san
Áo nâu phai nhạt màu cây cỏ
Lá rụng hoa rơi, đất nước Chàm.
Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012
" Nhạn vô di tích chi ý, Thủy vô lưu ảnh chi tâm "
Em con suối nhỏ, mơ màng trời xanh
*
Vô tình thấy cô gái nhỏ ngồi khóc bên bờ suối, nhớ đến bài kệ của Thiền sư Hương Hải :
Nhạn quá trường không,
Ảnh trầm hàn thủy.
Nhạn vô di tích chi ý.
Thủy vô lưu ảnh chi tâm.
Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011
Tu viện Lòng Sông
Còn chơ vơ bên vạt cỏ úa vàng
Những chiếc lá mang hình con mắt
Con mắt buồn, con mắt mỏi mòn mong....
Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011
Nhẫn
Chuyện kể rằng: Trong một buổi thuyết Pháp, có người chạy đến nhổ vào Đức Phật và nói lời thóa mạ.
Các đệ tử định can ngăn, nhưng Ngài đưa tay ra hiệu đừng và ôn tồn hỏi người kia:
" Còn gì nữa không ?"
Phật hỏi " còn gì nữa không" vì ngài nghĩ, có thể người ấy còn điều gì ấm ức chưa nói hết, thì để cho anh ta nói hết.
Sững sờ trước thái độ nhẫn của Phật, người kia không nói gì thêm. Hôm sau đến cúi rạp trước Ngài xin tha tội. Phật nói:
" Trong một ngày có nhiều nước chảy qua sông Hằng. Ta không còn là ta của ngày hôm qua, cả ông cũng vậy. Hôm qua ông phỉ nhổ, hôm nay ông xin tha tội. Cả người nhổ cùng người bị nhổ đều đổi khác. Mọi vật cũng đổi khác, chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Vậy hãy đứng dậy, mong ông từ nay hay bình tĩnh, dùng lời lẽ bày tỏ lòng mình.
Rồi Ngài lại hỏi:
" Còn gì nữa không ?"
Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















































