Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Tôi đến đây chỉ vì bốn câu tuyệt bút của Hồ Dzếnh

Vó ngựa từ ngày vỗ xuống Nam
Truông mòn đưa lối Hải Vân san
Áo nâu phai nhạt màu cây cỏ
Lá rụng hoa rơi, đất nước Chàm.

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

" Nhạn vô di tích chi ý, Thủy vô lưu ảnh chi tâm "

Rừng chiều tôi bước lang thang
Em con suối nhỏ, mơ màng trời xanh
*
Vô tình thấy cô gái nhỏ ngồi khóc bên bờ suối, nhớ đến bài kệ của Thiền sư Hương Hải :
Nhạn quá trường không,
Ảnh trầm hàn thủy.
Nhạn vô di tích chi ý.
Thủy vô lưu ảnh chi tâm.

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Tu viện Lòng Sông

Chiếc lá rơi mùa thu năm trước
Còn chơ vơ bên vạt cỏ úa vàng
Những chiếc lá mang hình con mắt
Con mắt buồn, con mắt mỏi mòn mong....

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

Nhẫn

Chuyện kể rằng: Trong một buổi thuyết Pháp, có người chạy đến nhổ vào Đức Phật và nói lời thóa mạ.
Các đệ tử định can ngăn, nhưng Ngài đưa tay ra hiệu đừng và ôn tồn hỏi người kia:
" Còn gì nữa không ?"
Phật hỏi " còn gì nữa không" vì ngài nghĩ, có thể người ấy còn điều gì ấm ức chưa nói hết, thì để cho anh ta nói hết.
Sững sờ trước thái độ nhẫn của Phật, người kia không nói gì thêm. Hôm sau đến cúi rạp trước Ngài xin tha tội. Phật nói:
" Trong một ngày có nhiều nước chảy qua sông Hằng. Ta không còn là ta của ngày hôm qua, cả ông cũng vậy. Hôm qua ông phỉ nhổ, hôm nay ông xin tha tội. Cả người nhổ cùng người bị nhổ đều đổi khác. Mọi vật cũng đổi khác, chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Vậy hãy đứng dậy, mong ông từ nay hay bình tĩnh, dùng lời lẽ bày tỏ lòng mình.
Rồi Ngài lại hỏi:
" Còn gì nữa không ?"

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Cuối cùng cho một Tình Yêu


Giờ còn gì cho nhau, có còn chăng :
Those tears were not mourned
Heinrich Heine
( Những giọt lệ chưa bao giờ được khóc.)