( " Chúng nói " Sông có thể cạn, núi có thể mòn" thơ Lý Đợi qua giọng đọc của chủ tịch hội nhà văn Việt Nam : Hữu Thỉnh.)
" Chúng nó nói
Chúng nói
Sông có thể cạn
Núi có thể mòn
Chúng nói
Sông có thể cạn
Núi có thể mòn
Và tôi thấy chúng làm :
Chúng đuổi người đi đường
Chúng không cho người dân cất tiếng nói
Chúng bao vây và trấn áp người biểu tình chống xâm lăng
Chúng cho người trà trộn vào đám biểu tình để phá thối, gây chia rẽ
Chúng bảo, chúng ta bị xúi giục
Chúng coi thường sự hiểu biết của nhân dân
Chúng bảo mất Trường Sa - Hoàng Sa không phải lo
Hãy về nhà ngủ và tin vào Cộng sản và nhà nước
( Tin vào chúng mày để hôm nay thấy Sài Gòn và Hà Nội đầy một lũ tay sai Bắc Kinh à)
Chúng vu khống những người yêu nước là phản động
Chúng đã lăng mạ lòng tự trọng dân tộc
Chúng đã phỉ nhổ vào lịch sử
Chúng đã đập bàn thờ tổ quốc
Chúng ném cứt vào xương máu những người đã chết cho quê hương
Chúng tóm cổ các nhà báo tự do
Chúng đe dọa, đánh đập văn nghệ sĩ
Chúng khủng bố các nhà trí thức
Chúng theo dõi điện thoại, email
Chúng hiếp dâm nhân quyền
Và chúng nói tiếp, sau khi làm :
" Song chân lý ấy không bao giờ thay đổi."
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
Chiều cuối tuần trong chòi canh cá bên bờ sông Hà Thanh đọc thơ Bùi Chát
Các ông cho chúng tôi được biết sự thật nhé!
Các ông cho chúng tôi được ngủ với vợ / chồng chúng tôi nhé!
Các ông cho chúng tôi được thở nhé!
Các ông cho chúng tôi được bình đẳng trước pháp luật nhé!...
Các ông cho chúng tôi được suy nghĩ khác với các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được chống tham nhũng nhé!
Các ông cho chúng tôi được tự do ngôn luận nhé!
Các ông cho chúng tôi được lập hội vỉa hè nhé!
Các ông cho chúng tôi được viết bài thơ nầy nhé!
Các ông cho chúng tôi được ghét các ông chống đối các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được tự do biểu tính nhé!
Các ông cho chúng tôi được bầu cử tự do nhé!
Các ông cho chúng tôi được bảo vệ tổ quốc nhé!
Các ông cho chúng tôi được học ngoại ngữ nhé!
Các ông cho chúng tôi được phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa-Trường Sa nhé!
Các ông cho chúng tôi được giỏi hơn các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được đi chùa, đi nhà thờ nhé!
Các ông cho chúng tôi được đọc bản Tuyên ngôn nhân quyền nhé!
Các ông cho chúng tôi được sở hữu mảnh đất tổ tiên chúng tôi để lại nhé!
Các ông cho chúng tôi được tố cáo các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được là người Việt Nam nhé!
Các ông cho chúng tôi được giữ gìn truyền thống nhé!
Các ông cho chúng tôi được yêu thêm gia đình, bạn bè ngoài các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được xây dựng đất nước nhé!
Các ông cho chúng tôi được biết diện tích mặt đất và biển đảo của chúng tôi nhé!
Các ông cho chúng tôi được biết tên đất nước chúng tôi 20 năm nữa nhé!
Các ông cho chúng tôi được không theo các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được sống riêng tư không bị dòm ngó nhé!
Các ông cho chúng tôi được đá đít các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được yêu nước nhé!
Các ông cho chúng tôi được đi bằng đôi chân của chúng tôi nhé!
Các ông cho chúng tôi được xuất bản bài thơ nầy sau khi viết xong nhé!
Các ông cho chúng tôi được chờ các ông đến bắt nhé!
Các ông cho chúng tôi được từ chối các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được ước gì chúng tôi chẳng ước điều gì nhé!
Các ông cho chúng tôi được mưu cầu hạnh phúc và mưu cầu không hạnh phúc nhé!
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
Ngày thứ tám trên đỉnh Vũng chua.
Đùa với tuyết, rỡn với vân
Một mình nhớ mãi gái trần gian xa
Sương buổi sớm, nắng chiều tà
Trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu.
Bùi Giáng
Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013
Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013
Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013
Chiều

Mỗi bước – một bước lùi.
Mặt trời đã lặn đi chưa nghỉ,
Bộ hành nước mắt lã chã rơi.
Không học được tiên ông phép ngủ,
Trèo non lội suối giận khôn nguôi!
Xưa nay phường danh lợi,
Bôn tẩu hết ngược xuôi.
Gió thoảng hơi men trong quán rượu,
Say cả – hỏi tỉnh được mấy người?
Bãi cát, bãi cát, ngao ngán lòng,
Đường phẳng mờ mịt, đường hiểm vô cùng!
Nghe ta ca "cùng đường" một khúc:
Phía Bắc núi Bắc, núi muôn lớp,
Phía Nam biển Nam sóng nghìn đợt,
Sao mình anh trơ trên bãi cát?
Nguyễn Huệ Chi
Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013
" Vẫn còn hàm én, mày ngài như xưa."
Sáng nay đi làm sau một tuần nằm viện vì " tự ngộ độc" Diazepam...
Vậy là...chẳng bao giờ tự chia tay được với "ngày xưa"
Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013
Quán Trịnh Công Sơn chiều mưa nghe Lệ Thu hát Tình lỡ...nhớ Vịt nhói lòng.
Tình lỡ
Thôi rồi, còn chi đâu em ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi
Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay
Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vạn mùa thu sau lưng ta
Em ơi, em ơi! Thu thiết tha.
Một vầng trăng vỡ đã thôi...không theo nhau
Cuộc tình đã vỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi, thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu khôn nguôi
Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Em ơi, em ơi! Sao đắng cay
Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi, còn chi đâu em ơi...
Hết rồi, còn chi đâu em ơi.
Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013
Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013
Ở đâu đó...vẫn còn ai đó chờ ta.
Em chọn vàng, em im lặng...mong điều nầy làm em nhẹ lòng.
Cảm ơn đời sống, cảm ơn những người bạn, cảm ơn những người yêu tôi và cảm ơn cả người tôi yêu.
Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013
Đêm Thủ Đức một mình, nhớ đêm xưa với Hồ ngạc Ngữ, Võ chân Cửu và Nguyễn Lương Vị.
Cố nhân hồ như khách lạ
Tri kỷ ắt hẳn đêm sâu
Viên sỏi cựa mình chẳng nói
Bóng cây gù lưng biếng chào
Chỉ biết đưa tay vuốt mặt
Ngậm ngùi ghi lại đôi câu . . .
Nguyễn Lương Vị
Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013
Đường về
....Cho dù chúng ta được như cây liền cành,chim liền cánh...
Rồi sẽ có ngay đến đây trong chiếc áo quan...cũng chỉ mình tôi hay em.
Buổi sáng về xuôi, vô tình gặp bạn nhỏ giữa Dalat mù sương.
" Không hẹn mà đến
Không chờ mà đi...
Đêm chờ ánh sáng
Mưa đợi cơn nắng
Mặt trời lấp lánh trên cao
Vừa xa vừa gần."
Trịnh Công Sơn
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
Niền vui nho nhỏ buổi chiều
Khởi động máy tính với password " vitcon81" nếu biết lắng nghe...
đến xong việc, đóng máy, tiếng thương yêu xưa vẫn còn vang vọng với đất trời...
và chiếc lá si....những lần ngồi quán bờ sông em có để ý thấy thiếu một chiếc lá rụng...
tôi mang về từ chiều mưa hôm ấy.
Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013
Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013
Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013
Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013
Thõng tay vào chợ
Lộ hung tiển túc nhập triền lai
Mạt thổ đồ khôi tiếu mãn tai
Bất dụng thần tiên chân bí quyết
Trực giáo khô mộc phóng hoa khai
Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013
"Bình thường là đạo"
Có lẽ vì sống mà phải ăn hèn, nuốt nhục quá lâu, nên trong tôi không có bất cứ một khái niệm nào cho thật rõ ràng về hai từ Yêu Nước. Hai từ này vẫn dược nói ra rả hàng ngày trên cái hệ thống truyền thanh khổng lồ, lại tuôn ra từ những cái mồm láo toét và tôi không nghe và cũng chẳng quan tâm xem trong tự điển người ta định nghĩa nó như thế nào? Tôi dị ứng với hai từ Yêu Nước.
Bỗng một hôm tôi chợt nhớ ra mình đọc được ở đâu đó câu chuyện như thế này. Có một hành giả hỏi một thiền sư: Thế nào là đạo? Vị thiền sư trả lời: Bình thường là đạo. Câu chuyện chỉ có 21 từ ấy cứ quấn vào tôi trong những phút giây rỗi rãi dư thừa mà cũng chẳng có một kết luận nào xác đáng. Tôi không theo đạo nào cả dù khuynh hướng đạo Bụt khá mạnh, nhưng đến với kinh sách chẳng qua là tò mò, chớ chưa bao giờ bước chân vào chùa với tư cách tín đồ.
Đấy các bạn thấy tôi có lẫm cẫm không? Yêu Nước và Bình Thường Là Đạo có dính dáng gì với nhau đâu?
Ngày 16.5 vừa qua, tôi lên mạng và theo dõi vụ án của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Bây giờ thì hai cháu đang ở trong một nhà tù nào đó và đối diện với những khó khăn. Nhưng hai cháu đã để lại bên ngoài biết nhiêu cảm xúc. Giận dữ, xót xa, cảm phục và ngưỡng mộ nữa. Nhưng với riêng tôi thì có một thứ cảm xúc gì đó, đã ngủ yên từ bao nhiêu năm, hốt nhiên bùng dậy làm cho cái thân xác già nua gần như không chịu nổi. Hôm nay 19.5, cái ngày chó má của dân tộc, người ta lại rêu rao hai cái từ yêu nước. Tôi phải cố gắng để lấy lại bình tỉnh và có lẽ tôi làm được. Một giây phút bất ngờ, mà đạo Bụt gọi là ngộ, làm tôi nhận ra Yêu Nước, hai từ mà do chính hai cháu dõng dạc nói ra trước phiên tòa, và câu trả lời của vị thiền sư là một. Thì ra lão già này không lẫm cẫm. Bình Thường Là Yêu Nước, từ đó mà nhận ra “không bình thường là không yêu nước”.
Một quốc gia mà bị khuynh loát bởi một thế lực chính trị là không bình thường.
Một quốc gia mà co ro cúm rúm trước ngoại bang là không bình thường.
Một quốc gia mà hầu hết các nhân viên từ những ông tổ trưởng lên đến ông thủ tướng, ông chủ tịch nước mà không lắng nghe tiếng nói của nhân dân là không bình thường.
Một ban lãnh đạo quốc gia chỉ toàn những kẻ dối trá, tham lam tàn bạo là không bình thường.
Một xã hội mà không có tôn ti trật tự là không bình thường.
Các thầy thuốc sống trên nỗi đau của bệnh nhân là không bình thường.
Thầy cô giáo dạy cho học trò sự biển lận là không bình thường.
... Và còn rất nhiều việc không bình thường từ nhỏ đến lớn cứ xảy ra liên tục trong cuộc sống mỗi ngày.
Xét trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ phải đối diện với quá nhiều, quá lâu những cái không bình thường như vậy.
Ngày 16.5 trong khi Tàu Cộng ra lệnh cấm đánh bắt cá trên lãnh hải Việt Nam và xua tàu đánh bắt có vũ trang ầm ào trên biển Đông thì ở Long An người ta đưa ra một bản án 14 năm tù dành cho Nguyên Kha và Phương Uyên vì tôi rãi truyền đơn có nội dung “Vì danh dự Tổ Quốc. Chống giặc Tàu - Vì tương lai đất nước. Chồng tham nhũng” lại là một việc cũng “bình thường”
Đây chính là cái “bình thường” đã xảy ra xuyên suốt từ ngày CNCS xuất hiện ở Việt Nam và nó trở thành “Không Bình Thường Là Bán Nước”.
Việc Nguyên Kha và Phương Uyên ngẩng cao đầu bước vào chốn lao tù như các anh các chị chẳng qua là việc bình thường.
Tam Quan
Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013
Đêm ngủ Chùa đọc Thái Bá Tân với trăn trở - Điều Ác chỉ thắng khi điều Thiện im lặng.
Ai
Vào năm ấy, ở mặt trận ấy, hai nghìn người lính trẻ được lệnh xuống đồng bằng tham chiến. Sau một đêm, chỉ ba mươi người sống sót trở về!
Nhiều năm qua tôi luôn bị ám ảnh bởi con số khủng khiếp này trong một câu khô khan và thuần túy mang tính thông tin. Chính xác đó là câu thơ trong bài “Ai? Tôi!” của nhà thơ Chế Lan Viên khi ông viết về chiến dịch Mậu Thân. Tác giả nêu câu hỏi: “Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2000 người đó?” Và chính ông tự trả lời mình: “Tôi! Tôi/ người viết những câu thơ cổ võ/ Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong”.
Một tâm hồn nhạy cảm! Một nhân cách lớn! (Anh Chế Lan Viên ơi, em đây, Thái Bá Tân đây. Cảm ơn anh đã nói hộ lòng em. Em còn giữ tập thơ anh tặng ngày nào.)
Đằng sau những con số này là những con số khác còn khủng khiếp hơn: Một triệu người lính cách mạng và hai triệu dân thường Việt Nam đã hy sinh trong cái ta thường gọi là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”.
Như nhà thơ, tôi cũng bị ám ảnh bởi câu hỏi của ông: Ai chịu trách nhiệm về cái chết của 2000 người đó? Không phải tôi, tất nhiên, vì tôi là người bình thường và chỉ nhờ ngẫu nhiên mới không bị gộp vào con số đó. Tôi không ra lệnh, không đưa ra các quyết sách lớn về đại cục. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa tôi hoàn toàn vô tội. Không, tôi vẫn phải chịu một phần trách nhiệm vì đơn giản tôi là một công dân và đã để đất nước mình rơi vào hoàn cảnh như vậy. Một công dân tốt còn biết đau về cái chết của đồng bào.
Câu hỏi tiếp: Liêu có đáng phải hy sinh ghê gớm như thế để “giải phóng dân tộc” không, mà rồi, giải phóng khỏi ai? Khỏi những đồng bào Việt Nam khác ở bên kia chiến tuyến?
Một câu hỏi nữa: Ba mươi người sống sót trong số 2000 người ấy bây giờ thế nào, và họ nghĩ gì về sự trận đánh ấy của họ mà đài báo ta lúc ấy gọi là “thắng lợi, nhưng ta phải chịu một số thương vong nhất định”?
Khá vất vả, cuối cùng tôi cũng tìm được một người, ngay trong huyện Diễn Châu quê tôi. Điều này lần nữa làm tôi giật mình: Sao lúc nào, ở đâu có đánh nhau ác liệt nhất và nhiều người chết nhất cũng có mặt những người lính nông dân Nghệ Tĩnh của tôi? Có thể chỉ ngẫu nhiên, nhưng vẫn giật mình.
Đó là một lão nông trạc tuổi tôi, trên sáu mươi chút ít, nhưng trông hom hem với một chân thọt và một tay hơi khuỳnh khuỳnh.
“Chuyện từ đời tám hoánh nào, hơi đâu mà nhớ đến. Mà cũng chẳng còn lúc nào rỗi để nhớ”. Ông nói khi tôi gợi chuyện. “Con cháu một bầy, toàn ăn hại. Lại thêm trận lụt vừa rồi ngập hết lúa như bác thấy.”
“Bác có cảm giác thế nào khi sống sót trở về rừng?”
“May! Còn thế nào nữa. May thoát chết như bác nói. Nhờ giả vờ chết mà sống đấy.”
“Sau đó thì sao?”
“Thì đánh nhau tiếp. Trong số ba mươi người sống sót lần ấy, nghe nói chỉ năm người trở về nhà khi chiến tranh kết thúc. Trong đó có tôi. Cũng nhờ may rủi thôi”.
Tôi lặng người, chẳng biết nói gì thêm.
“Sự hy sinh của các bác thật to lớn.” Tôi lên tiếng khi thấy im lặng mãi bất tiện. “Các bác là những người anh hùng, dũng cảm, dám xã thân vì nước...”
“Anh hùng, dũng cảm cái đếch gì. Người ta bảo đi lính thì đi. Bảo xung phong thì xung phong. Không xung phong, không dũng cảm mà được à? Không bị địch bắn chết thì cũng bị đồng đội đằng sau bắn vào lưng!”
Mấy thằng nhỏ thấy có khách, xúm lại hóng hớt. Ông chúng quát:
“Chúng mày biến! Mai kia thằng Tàu nó đánh, sẽ đến lượt chúng mày! Không thoát được đâu!”
Cuộc gặp này để lại trong tôi một ấn tượng nặng nề.
Tôi cũng may. May chưa bao giờ viết thơ cổ vũ người khác ra trận. May không phải là một trong ba mươi người sống sót ấy, chính xác hơn, năm người. Nếu không tôi sẽ đau khổ lắm. Chả là đời trót cho tôi cái chữ nên hay suy luận và mặc cảm. May nữa là tôi không bao giờ phải bắn vào lưng đồng đội nếu họ không xung phong, và ngược lại. May! Và tôi cảm ơn số phận điều ấy.
Nhưng tôi cũng có con cháu, và như ông ấy nói, mai kia thằng Tàu đánh mình, sẽ đến lượt chúng. Nghĩ mà sợ. Sợ và buồn. Vì lão nông kia, tôi và con cháu của tôi không có sự lựa chọn nào khác. Vì chúng tôi, vì tất cả chúng ta, đơn giản chỉ là những con tốt vô danh trên bàn cờ của các nhà lãnh đạo đất nước.
Thái Bá Tân
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013
Buổi sáng một mình trên đồi Trại Thủy
"Ai tìm ai giữa mênh mang
Chỉ còn mây trắng giăng hàng khuất che
Một mình lắng, một mình nghe
ơ kìa cái cõi - đi - về gang tay!"
Chỉ còn mây trắng giăng hàng khuất che
Một mình lắng, một mình nghe
ơ kìa cái cõi - đi - về gang tay!"
Lâm Thị Mỹ Dạ
Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013
Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013
Đất nước những tháng năm thật buồn
Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …
22.4.2013
Nguyễn Khoa Điềm
Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa X,
Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013
Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013
" ....chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu...Em ám ảnh tôi trọn kiếp nầy."
"...Tình ngỡ đã phôi pha
nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuôị
rớt vào lòng biển khơi
nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuôị
rớt vào lòng biển khơi
Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la..."
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa, nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la..."
Trịnh Công Sơn
Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013
Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013
100 ngày vào cuộc chơi mới của nhạc sĩ Phạm Duy
Trên mười ngón tay anh chẩy xuống ngàn ngàn dòng lệ long lanh ngũ sắc, bật lên những tiếng cười hoan ca cho dân tộc Việt.
Anh viết những dòng sử Việt bằng âm nhạc, anh bắn những nốt nhạc thay đạn vào suốt chiều dài của cuộc chiến ngoại xâm.
Anh nhắc nhở công ơn tổ tiên, anh hùng dân tộc mỗi ngày trên môi người Việt.
Anh khóc cười bằng nốt nhạc lời ca cho tình yêu, con người, quê hương, dân tộc.
Anh băng bó vết thương trong chiến tranh, anh đốt lửa tìm kiếm hòa bình.
Anh vung tay, mây trôi như lụa giũ, nước như thủy tinh vỡ, anh khắc hình cha Lạc Long Quân vào núi, núi không còn là đá, anh thả tình mẹ Âu Cơ xuống biển, biển không còn là đại dương.
Ngôn ngữ trong những ca khúc của anh trong suốt, lãng mạn, bát ngát tình tự dân tộc, đẹp như những viên ngọc trắng, trong như những giọt nước mưa.
Anh lên rừng, rừng thay lá, anh xuống suối, suối khóc òa. Bằng âm nhạc, bằng tình tự dân tộc anh đi từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu suốt cuộc đời mình không ngơi nghỉ.
Tình yêu quê hương trong ca từ của anh làm cho cả người hát và người nghe ứa lệ.
Ở những vết thương anh cho máu chẩy thành mật ong, đám khói là hơi thở của mái nhà, em bé là con trâu, cái áo rách, cái bếp lửa là mẹ, củ khoai, bát nước chè là những người con.
Ngôn ngữ Việt dưới ngón tay anh trở thành Tiếng Nước Tôi thiêng liêng của dân tộc. Anh mang những tinh hoa của ngôn ngữ Việt tặng cho người Việt.
Âm nhạc lời ca của anh ngập tràn tình yêu thương người Việt, nước Việt.
Trong tình yêu đôi lứa của nhân gian anh cho cô tiên hiện xuống giữa đời, cỏ hồng mọc trên những sườn non không bao giờ úa, anh rùng mình hạnh phúc bằng âm giai.
Anh thanh, anh tục, anh thiền, anh đập phá bằng âm nhạc.
Anh uống, anh ăn, anh thở, giữa âm điệu và lời ca.
Anh sống đời mình trong mỗi phân vuông của cuộc đời bằng âm nhạc, anh chưa để lãng phí một giây phút nào của cuộc sống.
Anh để lại cho đồng chủng anh, cho kho tàng âm nhạc của dân tộc Việt một khối gia tài không một ngoại bang nào chiếm đoạt được.
Anh là một món quà quý giá mà cuộc tiến hóa của bao đời tổ tiên Việt Nam đã đúc kết nên và trao cho dân tộc vào thế kỷ 20.
Anh sinh ra và nằm xuống trên quê hương mình, nước Việt Nam.
Xin gửi anh một lời Cám Ơn Trân Quý.
Trần Mộng Tú
Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013
Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013
" Cả một dòng sông đứng lại chờ"
" Tôi xa người nắng buồn trên vai,
Môi tôi mùi thuốc còn thơm mời,
Người xa tôi một dòng sông trắng,
Dãy núi bên kia có ngậm ngùi.
Tôi xa người hàng cây bâng khuâng,
Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng,
Người xa tôi có ra đứng ngóng,
Một cánh chim bay ở cuối rừng.
Tôi xa người như xa mùa xuân,
Ngực tôi còn đọng chút hương trầm,
Mảnh trời trong mắt còn xanh biếc,
Người đã mơ hồ như vọng âm.
Tôi xa người như xa cơn mưa,
Tóc tôi còn ướt đến bây giờ,
Nhớ tôi người có châm điếu thuốc,
Nhớ tôi người có đi trong mưa.
Tôi xa người như xa quê hương,
Những dấu thân yêu mất cuối đường,
Người nhặt hộ tôi hoa dĩ vãng,
Lau giùm dòng lệ ở vết thương.
Người xa tôi gió cũng lặng thinh,
Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình,
Người như suối chảy qua rừng vắng,
Cả một dòng sông đứng lại chờ."
Trần Mộng Tú
Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013
" Gọi nhau"
" Gió tự mười phương hú gọi đông,
Cành khô nhớ lá khẽ gọi thầm,
Tiếng chim gọi bạn trong sương đục,
Tôi gọi tên người, tiếng gọi câm."
Trần Mộng Tú
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Mưa Sai Gòn...Mưa Qui Nhơn
" Lòng ai còn một chút chi,
Thì xin giữ lấy cho vì lòng nhau."
***
" Chiều nay lại một cơn mưa,
Hình như người ấy ...vẫn chưa lấy chồng.
Khắp trời dông cuộn mây dông
Bóng đen trùm cả nỗi lòng của tôi.
Gió bay tung những bồi hồi,
Hạt sa sầm sập, chỗ ngồi ướt không ?
Lửa lòng vùn vụt mênh mông...
Có hong khô được một ngồng cải xanh ?"
Đặng Thân
Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013
" Bận bịu kiếp vì tơ "
" Gió biển tan hồn mộng.
Hương ngàn dậy ý thơ.
Thương tằm, thương cả nhện,
Bận bịu kiếp vì tơ."
Quách Tấn
Bạn nhỏ
" Còn thấy gì sáng mai đây, thôi ta còn bạn bè,
Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê....
Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ,
Ôi những dòng sông nhỏ...lời hẹn thề là những cơn mưa.
......................
Đôi khi trên mái tình ta nghe những giọt mưa...
Tình réo tình âm thâm...
Sầu réo sầu , bên bờ vực sâu....
Đôi khi ta lắng nghe ta,
Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá...
Hồn ta gió cát phù du bay về..."
Trịnh công Sơn
Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013
Tình yêu và cô đơn
Miên man ngày tháng cũ, lòng nghĩ đến Nguyễn Gia Thiều " Đập cổ kính ra tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại để dành hơi." Hai câu tuyệt bút, khải thị của tình yêu và nỗi cô đơn....Tìm trong Kinh Thánh
không thấy ghi lại lời của Eva rủ rê Adam ăn trái cấm....như đêm ấy, trong tôi chỉ có tiếng mưa rơi thật nhẹ trên hoa Nguyệt quế...tôi đã buông tự do, tự tại hăm hở đón nhận tình yêu...Với đam mê vô cùng tận...tay cầm tay...tay cầm nỗi cô đơn...hăm hở đi đến cuối đường....
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013
Linh Phong tự rằm tháng giêng Quí Tỵ
" If there is any religion that would cope with modern scientific needs, it would be Buddhism"
Albert Einstein
( Nếu có một tôn giáo nào thích hợp được với những nhu cầu của nền khoa học hiện đại,
thì tôn giáo đó chính là Phật Giáo.)
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013
Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013
Nhớ...
" Nguyệt quế xưa còn nhớ trắng hoa,
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà...
Tình xưa như tuổi già không ngủ,
Thức trọn, khuya từng nỗi xót xa."
Tô Thùy Yên
Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
There is a candle in your heart
There is a candle in your heart,
ready to be kindled.
There is a void in your soul,
readi to be filled.
You feel it, don't you?
You feel the separation
from the Beloved.
Invite Him to fill you up,
embrace the fire.
Remind those who tell you otherwise that
Love
comes to you of its own accord,
and the yearning for it
cannot be learned in any school.
(Mowlana Jlaladdun Rumi )
Có một ngọn nến trong tim em
cần được thắp.
Có một khoảng trống trong linh hồn em
cần được lấp.
Em có cảm thấy không ?
Em có cảm thấy mình đang xa rời Đấng Thương Yêu
Hãy mời người lấp kín trong em,
hãy ôm lấy ngọn lửa.
Và hãy nhắc nhở tất cả những ai nghi ngờ,
rằng Tình Yêu
tự tìm đến với người
và nỗi khát khao
không thể học được bất cứ nơi đâu.
Vũ Hoàng Linh dịch
Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013
Khát
" Khi mọi người trong thành phố hóa đá cả rồi,
một bầu vú căng sữa trong bóng tối bay đi tìm đôi bờ môi biết khát"
Nhật Chiêu
Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013
Bên dòng Nhật Lệ nhớ buổi sáng trên sông Sài Gòn với Vịt
" Gởi dòng sông giấc mơ tôi
Gởi em cho Sắc, gởi đời cho Không
Gởi mây một chút nắng hồng
Gởi nghìn thu, một chút nông nỗi tình."
Nhật Chiêu
Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013
" Chiều chiều lại nhớ chiều chiều..."
" Thôi nhé ngàn năm em cứ qua,
Lòng tôi cô tịch bóng trắng tà,
Trời sinh ra, để chiều hôm đó,
Tôi ngắm mây trời bay rất xa."
Nguyễn Đức Sơn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















































