Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

chiếc thúng nan cũng đủ gợi nhớ một quãng đời xa

Chú còng nhỏ năm xưa chắc giờ lớn lắm...cô còng của em biết có ngoan không...
Tôi cầu mong em không truân chuyên, chờ đợi vô vọng như tôi....

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

" Tháng ngày qua, hôm nay nữa dần trôi."



" Sen tàn cúc lại nở hoa
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân"
Nguyễn Du

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Alexis không còn zor nào

Tôi ghé khách sạn đón em ăn trưa và thăm bãi tắm Hoàng hậu...
" Em đã đăng kí về chuyến tàu chiều, anh đưa em về sớm cho kịp"
Nghe giọng nói, tôi biết em thất vọng...Xin lỗi em, có lần tôi kể với em tôi có ước mơ như vậy...
nhưng ước mơ tôi...Người tôi đón không phải là em.

Đêm Ca dao.



" Đói lòng ăn nửa trái sim, uống lưng bát nước đi tìm người thương."

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Nguyện cầu đêm rằm tháng 8








Cầu xin : ánh sáng Thiên đường xua tan mọi hoài nghi, thất vọng trong tôi.
Cầu xin : bóng tôi địa ngục cho tôi chút cuồng si để tôi còn tin yêu đồng loại.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Tôi trở lại một mình



 Những thực dụng của đời sống, những ham muốn cuồng si ngốc dại của con người, đẩy tình người vào thảm họa…Đời không còn “ một chiều nắng tơ vàng hiền hòa” đường làng cũng mất dấu “ Đất thêu nắng,bóng tre rồi bóng phượng” gió trên sông cũng âm vang thống thiết của điệu Ly Tao…Tình yêu đã trở thành cuộc đầy ải.
Thất thiên lý ngoại nhị mao nhân
Thập bát than đầu nhất diệp thân
Sơn ức Hĩ Hoan lao viễn mộng
Địa danh Hoàng Khủng lệ khấp cô thần.
Tô Đông Pha

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Xuôi dòng An Giang lại nhớ Vịt

Sông thì vẫn âm thầm trôi chảy mãi
Em có nghe lòng thoáng chút âm thầm ?
Đời thì rộng biết còn chăng gặp nữa
Qua bến đò là qua cả ngàn năm
Con sông đó hãy muôn đời chứng giám
Nỗi buồn kia ai biết tự nơi nào ?
Thì em cứ đi về phương hướng định
Như cuối trời thoáng rụng một vì sao
Hoài khanh

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Long Xuyên


Đô thị hóa khắp hang cũng ngõ hẻm, đất miền Tây oăn người đỡ những khối bê tông cốt thép mọc lên mỗi ngay...biết tìm đâu mảnh vườn để cô gái nhỏ " Chiều chiều cắp rổ hái rau"

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Thất sơn

Trong ta là núi là rừng
Là trăm tiếng hát đã dừng trên môi
Tiễn đưa thì tiễn đưa rồi
Nhớ thương thì nhớ thương rồi người ơi !
Hoài Khanh

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Chút trăn trở cho đầu năm học mới

Nhìn hai đứa cháu hăm hở cặp sách đến trường, nghĩ đến và thoáng buồn cho nên giáo dục đất nước...
Tôi nhớ  9 năm trước trong buổi lễ quốc khánh Singapore 2004 trong bài phát biểu thủ tướng Lý Hiển Long nói :
 “Chúng ta phải dạy ít đi để học sinh, sinh viên có thể học được nhiều hơn”.
Một câu nói có vẻ nghịch lý, nhưng giờ trở thành  chính sách quan trọng trong nền giáo dục singapore.
Dạy ít để tạo thêm khoản trống trong chương trình, để giáo viên học sinh, sinh viên chủ động hơn trong việc dạy và học,  khơi dậy tư duy sáng tạo riêng, khám phá kỷ năng sống gần với thực tế cho các em, để các em còn có thời gian tiếp cận với những môn học khác như Nghệ thuật, âm nhạc, hội họa, công nghệ thông tin….để các em hình thành nhân cách năng động, sáng tạo và sẽ không còn kiểu học vẹt, học theo thành tích….
Dạy ít nhưng các em học được rất nhiều, tạo dựng một thế hệ trẻ toàn diện
Còn Việt Nam ta, xin dẫn nhận xét của giáo sư Hoàng tụy :
Giáo dục Việt Nam đang lạc hậu, lạc hướng và lạc điệu

GS Hoàng Tụy cho rằng, trong thế giới hiện đại, với xu thế toàn cầu hóa, nước nào không hội nhập được, không thích nghi được, tất sẽ bị cô lập, bị bỏ rơi lại đằng sau, chết lâm sàng rồi từ từ bị đào thải, nếu không sớm tỉnh ngộ”.
GS Hoàng Tụy chỉ ra: Giáo dục đang lạc hướng, lạc điệu từ cái gốc, tức là từ triết lý giáo dục, từ tư duy, quan niệm cơ bản về mục tiêu, đường lối, cung cách làm giáo dục. Nhà trường không thể chỉ dạy chữ, dạy kiến thức, mà còn dạy làm người.
Thực tế xưa nay nhà trường nào cũng làm như thế cả, dù gián tiếp hay trực tiếp, dù có ý thức hay vô ý thức. Cái khác nhau chỉ là ở nội dung và cách dạy người. Dạy cho thanh thiếu niên thành người như thế nào, đó là chỗ khác nhau cơ bản giữa nhà trường lạc hậu và nhà trường hiện đại, tiên tiến.
Những điều đơn giản nầy không biết ông Phạm Vũ Luận bộ trưởng giáo dục và ông Bùi Văn Ga thứ trưởng giáo dục đã nghĩ đến chưa?

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Không phải là lúc ta ngồi đặt vấn đề nữa rồi....

Không phải là lúc ta ngồi đặt vấn đề nữa rồi...
Phải dùng bàn tay mà làm cho tươi mới
Bao nhiêu năm qua ta ngồi ngó nhau, nghi ngờ nhau
khích bác nhau cho cay cho sâu cho thật đau.
Không phải là lúc cứ ngồi mà cãi suông, không tin nơi nhau thế ta định nhờ ai dẫn đầu.
Thế giới ngày nay không còn ma quái, thần tượng phản rồi, còn anh với tôi
Chúng ta đi tới bằng cái bình thường thôi.
Nguyễn Đức Quang

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Đêm ngủ bè trên đầm Đạm Thủy












" Ta mang cho em một chút tình
Vì ta như sông lênh đênh
Môi em cho ta một cánh hồng...
lụa là phút ấy chưa quên."
Trịnh Công Sơn

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Đêm Long An

Đại hội thể thao truyền thống dân tộc thiểu số Trung Quốc lần thứ 9
( ảnh CRI đài phát thanh quốc tế Tàu Cộng )
Thành phố Long An mới tuần trước thôi, một tia lửa nhóm lên, niềm vui òa vỡ...
Giờ trong quán trọ ven sông, mưa lạnh, cô quạnh buồn....
Lang thang lên mạng...CRI đưa tin và hình ảnh...Đại hội thể thao 55 dân tộc thiểu số Trung Quốc lần 9...
NHỤC....Thiếu nữ và áo dài quốc phục Việt Nam sao có ở đây....
Việt Nam ơi ! đã thành dân tộc thiểu số của Tàu Cộng rồi sao....

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Vu Lan Phật lịch 2557

Bông hồng cho Vịt con với cầu mong còn được gởi cho em nhiều nhiều bông hồng đỏ như thế.

Đêm, nhớ đêm Sài Gòn


" Đêm về trên vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào?"
Du Tử Lê

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Vu vơ đêm Thất tịch

" Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại.
Kim - Kiều lỡ duyên nhau...
Còn có chiều quan tái..."
Đoàn thị Lam Luyến

" Làm sao em biết trăng không lạnh và cánh chim nào không bỏ tôi."

Nhớ Thu xưa

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.
Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.
 THANH TỊNH

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Lời ru trong mỗi trái tim

Chuyện đã hết và con quạ đen đã chết
Đêm khuya rồi ngủ đi em bé ngoan
Thánh thiện thắng hung tàn
Hãy nhắm mắt trước khi tôi ngủ gật

Ngày xưa mẹ ru tôi bằng tiếng hát
Tình yêu người đẹp như sương trên cỏ hoa
Cuộc sống diệu kì lòng nhân ái bao la
Tôi sung sướng, tôi yên bình nắm trong lòng bàn tay bé con là hạnh phúc

Khi tôi dẫm bàn chân trên mặt đất
mắt Mẹ lặng thầm dõi từng bước con xa
Đời dạy tôi giá đắt của thật thà
Lúc xót xa trong tim tôi là lời ru ngày thơ bé

Ngủ đi em, đừng nhìn tôi chăm chú thế
Cổ tích giúp con người trung thực với mình hơn
Những lúc rất cô đơn tôi đã không chết vì buồn
Là nhờ vành nôi thuở ấu thơ và hơi ấm Mẹ tôi
khi người cúi xuống.

Vương Tuyết Mai

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

" Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi."

( " Chúng nói " Sông có thể cạn, núi có thể mòn" thơ Lý Đợi qua giọng đọc của chủ tịch hội nhà văn Việt Nam : Hữu Thỉnh.)
" Chúng nó nói
Chúng nói
Sông có thể cạn
Núi có thể mòn
Chúng nói
Sông có thể cạn
Núi có thể mòn
Và tôi thấy chúng làm :
Chúng đuổi người đi đường
Chúng không cho người dân cất tiếng nói
Chúng bao vây và trấn áp người biểu tình chống xâm lăng
Chúng cho người trà trộn vào đám biểu tình để phá thối, gây chia rẽ
Chúng bảo, chúng ta bị xúi giục
Chúng coi thường sự hiểu biết của nhân dân
Chúng bảo mất Trường Sa - Hoàng Sa không phải lo
Hãy về nhà ngủ và tin vào Cộng sản và nhà nước
( Tin vào chúng mày để hôm nay thấy Sài Gòn và Hà Nội đầy một lũ tay sai Bắc Kinh à)
Chúng vu khống những người yêu nước là phản động
Chúng đã lăng mạ lòng tự trọng dân tộc
Chúng đã phỉ nhổ vào lịch sử
Chúng đã đập bàn thờ tổ quốc
Chúng ném cứt vào xương máu những người đã chết cho quê hương
Chúng tóm cổ các nhà báo tự do
Chúng đe dọa, đánh đập văn nghệ sĩ
Chúng khủng bố các nhà trí thức
Chúng theo dõi điện thoại, email
Chúng hiếp dâm nhân quyền
Và chúng nói tiếp, sau khi làm :
" Song chân lý ấy không bao giờ thay đổi."

Chiều cuối tuần trong chòi canh cá bên bờ sông Hà Thanh đọc thơ Bùi Chát


Các ông cho chúng tôi được biết sự thật nhé!
Các ông cho chúng tôi được ngủ với vợ / chồng chúng tôi nhé!
Các ông cho chúng tôi được thở nhé!
Các ông cho chúng tôi được bình đẳng trước pháp luật nhé!...
Các ông cho chúng tôi được suy nghĩ khác với các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được chống tham nhũng nhé!
Các ông cho chúng tôi được tự do ngôn luận nhé!
Các ông cho chúng tôi được lập hội vỉa hè nhé!
Các ông cho chúng tôi được viết bài thơ nầy nhé!
Các ông cho chúng tôi được ghét các ông chống đối các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được tự do biểu tính nhé!
Các ông cho chúng tôi được bầu cử tự do nhé!
Các ông cho chúng tôi được bảo vệ tổ quốc nhé!
Các ông cho chúng tôi được học ngoại ngữ nhé!
Các ông cho chúng tôi được phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa-Trường Sa nhé!
Các ông cho chúng tôi được giỏi hơn các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được đi chùa, đi nhà thờ nhé!
Các ông cho chúng tôi được đọc bản Tuyên ngôn nhân quyền nhé!
Các ông cho chúng tôi được sở hữu mảnh đất tổ tiên chúng tôi để lại nhé!
Các ông cho chúng tôi được tố cáo các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được là người Việt Nam nhé!
Các ông cho chúng tôi được giữ gìn truyền thống nhé!
Các ông cho chúng tôi được yêu thêm gia đình, bạn bè ngoài các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được xây dựng đất nước nhé!
Các ông cho chúng tôi được biết diện tích mặt đất và biển đảo của chúng tôi nhé!
Các ông cho chúng tôi được biết tên đất nước chúng tôi 20 năm nữa nhé!
Các ông cho chúng tôi được không theo các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được sống riêng tư không bị dòm ngó nhé!
Các ông cho chúng tôi được đá đít các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được yêu nước nhé!
Các ông cho chúng tôi được đi bằng đôi chân của chúng tôi nhé!
Các ông cho chúng tôi được xuất bản bài thơ nầy sau khi viết xong nhé!
Các ông cho chúng tôi được chờ các ông đến bắt nhé!
Các ông cho chúng tôi được từ chối các ông nhé!
Các ông cho chúng tôi được ước gì chúng tôi chẳng ước điều gì nhé!
Các ông cho chúng tôi được mưu cầu hạnh phúc và mưu cầu không hạnh phúc nhé!

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Ngày ta xuống núi vô tình trời mưa

Tròn hai năm...màu sơn chưa cũ....
Tay vịn còn ấm...như mới đâu đây.

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Ngày thứ tám trên đỉnh Vũng chua.

Đùa với tuyết, rỡn với vân
Một mình nhớ mãi gái trần gian xa
Sương buổi sớm, nắng chiều tà
Trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu.
Bùi Giáng

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Pleiku

" Phố núi cao, phố núi đầy sương,
Phố núi cây xanh, trời thấp thật buồn...."
Vũ Hữu Định

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Non, pas de regrets

Chiều

Cát dài, bãi cát dài,
Mỗi bước một bước lùi.
Mặt trời đã lặn đi chưa nghỉ,
Bộ hành nước mắt lã chã rơi.
Không học được tiên ông phép ngủ,
Trèo non lội suối giận khôn nguôi!
Xưa nay phường danh lợi,
Bôn tẩu hết ngược xuôi.
Gió thoảng hơi men trong quán rượu,
Say cả hỏi tỉnh được mấy người?
Bãi cát, bãi cát, ngao ngán lòng,
Đường phẳng mờ mịt, đường hiểm vô cùng!
Nghe ta ca "cùng đường" một khúc:
Phía Bắc núi Bắc, núi muôn lớp,
Phía Nam biển Nam sóng nghìn đợt,
Sao mình anh trơ trên bãi cát?
Nguyễn Huệ Chi

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Sơn Núi



















" Có những người sinh ra để tự tử...."
Ông bạn già ơi, Trong số ấy sao chẳng có tôi.

" Vẫn còn hàm én, mày ngài như xưa."














Sáng nay đi làm sau một tuần nằm viện vì " tự ngộ độc" Diazepam...
Vậy là...chẳng bao giờ tự chia tay được với "ngày xưa"

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Quán Trịnh Công Sơn chiều mưa nghe Lệ Thu hát Tình lỡ...nhớ Vịt nhói lòng.

Tình lỡ
Thôi rồi, còn chi đâu em ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi
Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay

Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vạn mùa thu sau lưng ta
Em ơi, em ơi! Thu thiết tha.

Một vầng trăng vỡ đã thôi...không theo nhau
Cuộc tình đã vỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi, thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu khôn nguôi

Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Em ơi, em ơi! Sao đắng cay

Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi, còn chi đâu em ơi...

Hết rồi, còn chi đâu em ơi.

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Đã có một buổi chiều như thế....


Người đưa tôi ra khỏi Sài Gòn không phải là em.

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Ở đâu đó...vẫn còn ai đó chờ ta.



















Em chọn vàng, em im lặng...mong điều nầy làm em nhẹ lòng.
Cảm ơn đời sống, cảm ơn những người bạn, cảm ơn những người yêu tôi và cảm ơn cả người tôi yêu.

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Đêm Thủ Đức một mình, nhớ đêm xưa với Hồ ngạc Ngữ, Võ chân Cửu và Nguyễn Lương Vị.













Cố nhân hồ như khách lạ
Tri kỷ ắt hẳn đêm sâu
Viên sỏi cựa mình chẳng nói
Bóng cây gù lưng biếng chào
Chỉ biết đưa tay vuốt mặt
Ngậm ngùi ghi lại đôi câu . . .
Nguyễn Lương Vị

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Đường về

....Cho dù chúng ta được như cây liền cành,chim liền cánh...
Rồi sẽ có ngay đến đây trong chiếc áo quan...cũng chỉ mình tôi hay em.

Buổi sáng về xuôi, vô tình gặp bạn nhỏ giữa Dalat mù sương.



" Không hẹn mà đến
Không chờ mà đi...

Đêm chờ ánh sáng
Mưa đợi cơn nắng
Mặt trời lấp lánh trên cao
Vừa xa vừa gần."

Trịnh Công Sơn

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Đêm Dalat

" Tay vu vơ mở từng trang sách cũ,
Đọc âm thầm và tiếc những ngày vui."

Niền vui nho nhỏ buổi chiều

Khởi động máy tính với password " vitcon81" nếu biết lắng nghe...
đến xong việc, đóng máy, tiếng thương yêu xưa vẫn còn vang vọng với đất trời...
và chiếc lá si....những lần ngồi quán bờ sông em có để ý thấy thiếu một chiếc lá rụng...
tôi mang về từ chiều mưa hôm ấy.

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Tìm nhau

" Lơ ngơ ngó lũng, ngó đồi,
ngó sương, ngó khói...mù khơi cuộc tình."
( ? )

" Dalat không em, giáo đường vắng Chúa, Kinh nguyện lời buồn."

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Chùa Linh Sơn

" Tiếng buồn trong sương đục,
Tiếng hờn trong lũy tre...."
Hàn Mặc Tử

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Thõng tay vào chợ


Lộ hung tiển túc nhập triền lai
Mạt thổ đồ khôi tiếu mãn tai
Bất dụng thần tiên chân bí quyết
Trực giáo khô mộc phóng hoa khai

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

"Bình thường là đạo"


Có lẽ vì sống mà phải ăn hèn, nuốt nhục quá lâu, nên trong tôi không có bất cứ một khái niệm nào cho thật rõ ràng về hai từ Yêu Nước. Hai từ này vẫn dược nói ra rả hàng ngày trên cái hệ thống truyền thanh khổng lồ, lại tuôn ra từ những cái mồm láo toét và tôi không nghe và cũng chẳng quan tâm xem trong tự điển người ta định nghĩa nó như thế nào? Tôi dị ứng với hai từ Yêu Nước.

Bng một hôm tôi chợt nhớ ra mình đọc được ở đâu đó câu chuyện như thế này. Có một hành giả hỏi một thiền sư: Thế nào là đạo? Vị thiền sư trả lời: Bình thường là đạo. Câu chuyện chỉ có 21 từ ấy cứ quấn vào tôi trong những phút giây rỗi rãi dư thừa mà cũng chẳng có một kết luận nào xác đáng. Tôi không theo đạo nào cả dù khuynh hướng đạo Bụt khá mạnh, nhưng đến với kinh sách chẳng qua là tò mò, chớ chưa bao giờ bước chân vào chùa với tư cách tín đồ. 

Đấy các bạn thấy tôi có lẫm cẫm không? Yêu NướcBình Thường Là Đạo có dính dáng gì với nhau đâu? 

Ngày 16.5 vừa qua, tôi lên mạng và theo dõi vụ án của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Bây giờ thì hai cháu đang ở trong một nhà tù nào đó và đối diện với những khó khăn. Nhưng hai cháu đã để lại bên ngoài biết nhiêu cảm xúc. Giận dữ, xót xa, cảm phục và ngưỡng mộ nữa. Nhưng với riêng tôi thì có một thứ cảm xúc gì đó, đã ngủ yên từ bao nhiêu năm, hốt nhiên bùng dậy làm cho cái thân xác già nua gần như không chịu nổi. Hôm nay 19.5, cái ngày chó má của dân tộc, người ta lại rêu rao hai cái từ yêu nước. Tôi phải cố gắng để lấy lại bình tỉnh và có lẽ tôi làm được. Một giây phút bất ngờ, mà đạo Bụt gọi là ngộ, làm tôi nhận ra Yêu Nước, hai từ mà do chính hai cháu dõng dạc nói ra trước phiên tòa, và câu trả lời của vị thiền sư là một. Thì ra lão già này không lẫm cẫm. Bình Thường Là Yêu Nước, từ đó mà nhận ra “không bình thường là không yêu nước”. 

Một quốc gia mà bị khuynh loát bởi một thế lực chính trị là không bình thường. 

Một quốc gia mà co ro cúm rúm trước ngoại bang là không bình thường. 

Một quốc gia mà hầu hết các nhân viên từ những ông tổ trưởng lên đến ông thủ tướng, ông chủ tịch nước mà không lắng nghe tiếng nói của nhân dân là không bình thường. 

Một ban lãnh đạo quốc gia chỉ toàn những kẻ dối trá, tham lam tàn bạo là không bình thường. 

Một xã hội mà không có tôn ti trật tự là không bình thường. 

Các thầy thuốc sống trên nỗi đau của bệnh nhân là không bình thường. 

Thầy cô giáo dạy cho học trò sự biển lận là không bình thường. 

... Và còn rất nhiều việc không bình thường từ nhỏ đến lớn cứ xảy ra liên tục trong cuộc sống mỗi ngày. 

Xét trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ phải đối diện với quá nhiều, quá lâu những cái không bình thường như vậy. 

Ngày 16.5 trong khi Tàu Cộng ra lệnh cấm đánh bắt cá trên lãnh hải Việt Nam và xua tàu đánh bắt có vũ trang ầm ào trên biển Đông thì ở Long An người ta đưa ra một bản án 14 năm tù dành cho Nguyên Kha và Phương Uyên vì tôi rãi truyền đơn có nội dung “Vì danh dự Tổ Quốc. Chống giặc Tàu - Vì tương lai đất nước. Chồng tham nhũng” lại là một việc cũng “bình thường” 

Đây chính là cái “bình thường” đã xảy ra xuyên suốt từ ngày CNCS xuất hiện ở Việt Nam và nó trở thành “Không Bình Thường Là Bán Nước”.

Việc Nguyên Kha và Phương Uyên ngẩng cao đầu bước vào chốn lao tù như các anh các chị chẳng qua là việc bình thường.

Tam Quan

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Đêm ngủ Chùa đọc Thái Bá Tân với trăn trở - Điều Ác chỉ thắng khi điều Thiện im lặng.


Ai

Vào năm ấy, ở mặt trận ấy, hai nghìn người lính trẻ được lệnh xuống đồng bằng tham chiến. Sau một đêm, chỉ ba mươi người sống sót trở về!

Nhiều năm qua tôi luôn bị ám ảnh bởi con số khủng khiếp này trong một câu khô khan và thuần túy mang tính thông tin. Chính xác đó là câu thơ trong bài “Ai? Tôi!” của nhà thơ Chế Lan Viên khi ông viết về chiến dịch Mậu Thân. Tác giả nêu câu hỏi: “Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2000 người đó?” Và chính ông tự trả lời mình: “Tôi! Tôi/ người viết những câu thơ cổ võ/ Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong”.

Một tâm hồn nhạy cảm! Một nhân cách lớn! (Anh Chế Lan Viên ơi, em đây, Thái Bá Tân đây. Cảm ơn anh đã nói hộ lòng em. Em còn giữ tập thơ anh tặng ngày nào.)

Đằng sau những con số này là những con số khác còn khủng khiếp hơn: Một triệu người lính cách mạng và hai triệu dân thường Việt Nam đã hy sinh trong cái ta thường gọi là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”.

Như nhà thơ, tôi cũng bị ám ảnh bởi câu hỏi của ông: Ai chịu trách nhiệm về cái chết của 2000 người đó? Không phải tôi, tất nhiên, vì tôi là người bình thường và chỉ nhờ ngẫu nhiên mới không bị gộp vào con số đó. Tôi không ra lệnh, không đưa ra các quyết sách lớn về đại cục. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa tôi hoàn toàn vô tội. Không, tôi vẫn phải chịu một phần trách nhiệm vì đơn giản tôi là một công dân và đã để đất nước mình rơi vào hoàn cảnh như vậy. Một công dân tốt còn biết đau về cái chết của đồng bào.

Câu hỏi tiếp: Liêu có đáng phải hy sinh ghê gớm như thế để “giải phóng dân tộc” không, mà rồi, giải phóng khỏi ai? Khỏi những đồng bào Việt Nam khác ở bên kia chiến tuyến?

Một câu hỏi nữa: Ba mươi người sống sót trong số 2000 người ấy bây giờ thế nào, và họ nghĩ gì về sự trận đánh ấy của họ mà đài báo ta lúc ấy gọi là “thắng lợi, nhưng ta phải chịu một số thương vong nhất định”?

Khá vất vả, cuối cùng tôi cũng tìm được một người, ngay trong huyện Diễn Châu quê tôi. Điều này lần nữa làm tôi giật mình: Sao lúc nào, ở đâu có đánh nhau ác liệt nhất và nhiều người chết nhất cũng có mặt những người lính nông dân Nghệ Tĩnh của tôi? Có thể chỉ ngẫu nhiên, nhưng vẫn giật mình.

Đó là một lão nông trạc tuổi tôi, trên sáu mươi chút ít, nhưng trông hom hem với một chân thọt và một tay hơi khuỳnh khuỳnh.
“Chuyện từ đời tám hoánh nào, hơi đâu mà nhớ đến. Mà cũng chẳng còn lúc nào rỗi để nhớ”. Ông nói khi tôi gợi chuyện. “Con cháu một bầy, toàn ăn hại. Lại thêm trận lụt vừa rồi ngập hết lúa như bác thấy.”

“Bác có cảm giác thế nào khi sống sót trở về rừng?”

“May! Còn thế nào nữa. May thoát chết như bác nói. Nhờ giả vờ chết mà sống đấy.”

“Sau đó thì sao?”

“Thì đánh nhau tiếp. Trong số ba mươi người sống sót lần ấy, nghe nói chỉ năm người trở về nhà khi chiến tranh kết thúc. Trong đó có tôi. Cũng nhờ may rủi thôi”.

Tôi lặng người, chẳng biết nói gì thêm.

“Sự hy sinh của các bác thật to lớn.” Tôi lên tiếng khi thấy im lặng mãi bất tiện. “Các bác là những người anh hùng, dũng cảm, dám xã thân vì nước...”

“Anh hùng, dũng cảm cái đếch gì. Người ta bảo đi lính thì đi. Bảo xung phong thì xung phong. Không xung phong, không dũng cảm mà được à? Không bị địch bắn chết thì cũng bị đồng đội đằng sau bắn vào lưng!”

Mấy thằng nhỏ thấy có khách, xúm lại hóng hớt. Ông chúng quát:
“Chúng mày biến! Mai kia thằng Tàu nó đánh, sẽ đến lượt chúng mày! Không thoát được đâu!”

Cuộc gặp này để lại trong tôi một ấn tượng nặng nề.

Tôi cũng may. May chưa bao giờ viết thơ cổ vũ người khác ra trận. May không phải là một trong ba mươi người sống sót ấy, chính xác hơn, năm người. Nếu không tôi sẽ đau khổ lắm. Chả là đời trót cho tôi cái chữ nên hay suy luận và mặc cảm. May nữa là tôi không bao giờ phải bắn vào lưng đồng đội nếu họ không xung phong, và ngược lại. May! Và tôi cảm ơn số phận điều ấy.

Nhưng tôi cũng có con cháu, và như ông ấy nói, mai kia thằng Tàu đánh mình, sẽ đến lượt chúng. Nghĩ mà sợ. Sợ và buồn. Vì lão nông kia, tôi và con cháu của tôi không có sự lựa chọn nào khác. Vì chúng tôi, vì tất cả chúng ta, đơn giản chỉ là những con tốt vô danh trên bàn cờ của các nhà lãnh đạo đất nước.
Thái Bá Tân

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Buổi sáng một mình trên đồi Trại Thủy

"Ai tìm ai giữa mênh mang
Chỉ còn mây trắng giăng hàng khuất che
Một mình lắng, một mình nghe
ơ kìa cái cõi - đi - về gang tay
!"

Lâm Thị Mỹ Dạ

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Chiều ngả ba Thành Nha Trang


Một mình ngồi với băn khoăn
Cuối đầu nghe thoáng ăn năn, lời buồn ...

Nha Trang

"Bây giờ chỉ một mình ta
Một mình ta với bao la một mình"
Lân Thị Mỹ Dạ

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Đất nước những tháng năm thật buồn


Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác
Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?

Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …

22.4.2013
Nguyễn Khoa Điềm