Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Câu chuyện nước Mỹ gửi tới những người phụ nữ Việt Nam, “ Bạn sẽ là một phước lành không thể thiếu dành cho những người đàn ông may mắn của đất nước này”



Một đêm, Tổng thống Obama và phu nhân Michelle đã quyết định thay đổi không khí và đi ăn một bữa ăn tối giản dị tại một nhà hàng không quá sang trọng. Khi họ đang ngồi, chủ nhà hàng đưa một lời đề nghị bí mật tới Tổng thống rằng ông có thể nói chuyện riêng với đệ nhất phu nhân được không. Tổng thống đồng ý và vợ ông, bà Michelle đã có một cuộc trò chuyện với chủ nhà hàng.

Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Tổng thống Obama đã hỏi Michelle "Tại sao anh ấy có vẻ quan tâm đến việc nói chuyện với em vậy?" Michelle nói rằng trong những năm niên thiếu, chủ nhà hàng này đã thích bà một cách điên cuồng. Sau đó, Tổng thống đùa rằng: "Nếu em mà kết hôn với anh ấy, chắc hẳn giờ em đã là chủ sở hữu của nhà hàng đáng yêu này rồi." Michelle trả lời: "Không, nếu chuyện đó xảy ra, hiện giờ anh ấy đã là Tổng thống". ( ? )

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

It is not death that a man should fear, but he should fear never beginning to live...( ? )



Cái chết không làm đàn ông sợ hãi, nhưng anh ta sợ bắt đầu sống như thế nào ...
( ảnh  fb Phuong Dong )

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Chúng ta chạm đến Thiên Đàng khi đặt bàn tay mình lên cơ thể một sinh linh

Tình yêu là đốm lửa của cuộc sống, là sự thăng hoa của tình bạn, là sự hợp nhất của tâm hồn. Nếu nói cảm tình của nhân loại có thể phân biệt đẳng cấp, tình yêu luôn thuộc về một cấp cao nhất.


( ảnh nền Raising ecstasy)

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Lòng chung thủy, cần chi năm với tháng

Vine Deloria, Sioux


Tôn giáo chỉ dành cho những người sợ xuống địa ngục.
Tâm linh dành cho những ai đã từng ở đó rồi !

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

"Morning" sculpture by Kurt Trampedach



Sớm mai thức dậy lên face nhận chia sẻ ảnh của Art of Jonty Hurwitz...
Morning  một lời chào lạnh buốt xương da...
Beautiful indeed..... Beautiful indeed...Thực sự đẹp.... Thực sự đẹp....

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Quy nhơn chiều giông gió.


Ngồi trên mỏm đá,dưới kia là vực sâu,
Chông chênh giữa cao và rộng, tôi ngộ ra rằng :
Trong đời không có thắng và bại, được mất chỉ là ảo tưởng của những gã khờ.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Lời dâng

Poem 6

Pluck this little flower and take it, delay not! I fear lest it droop and drop into the dust.

I may not find a place in thy garland, but honour it with a touch of pain from thy hand and pluck it. I fear lest the day end before I am aware, and the time of offering go by.

Though its colour be not deep and its smell be faint, use this flower in thy service and pluck it while there is time.

( Hái bông hoa nhỏ bé này đi, rồi cầm lấy, đừng trù trừ anh ạ. Em sợ hoa sẽ rũ cánh và rơi vào cát bụi mất thôi.

Nếu trên vòng hoa đã kết không còn chỗ thì cũng nên bằng tay mình, anh ạ, qua va chạm đớn đau, ban vinh dự cho hoa mà ngắt hoa đi. Em sợ ngày sẽ hết trước khi em biết và thời gian dâng hiến qua đi.

Tuy sắc chẳng thắm tươi, hương không ngào ngạt, song hãy dùng hoa này mà hiến dâng anh ạ, và hái hoa khi thời gian còn đó, anh ơi.)
Đỗ Khánh Hoan dịch

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

".....Không còn gì cho anh."

Xuân xưa chưa theo chồng
Hồn như vuông lụa nhỏ
Anh đến từ phương xa
Đặt vào bông hoa đỏ.

Em gói hoa vào lòng
Sợ hương bay theo gió
Ngờ đâu hoa có gai
Rạch hồn vuông lụa nhỏ.

Như xuân không trở lại
Anh đến rồi anh đi
Để mặc em ngơ ngẩn
Nhìn vết thương dậy thì.

Hạ về em nức nở
Thu sang gió ngập phòng
Gấp hồn như gấp lụa
Mùa đông em sang sông.

Tháng năm tàn như mộng
Chảy một giòng sóng đời
Anh trở về đòi lại
Bông hoa anh bỏ rơi

Anh ơi hoa đã héo
Vết thương xưa đã lành
Vuông lụa chồng em giữ
Không còn gì cho anh.
Trần Mộng Tú

" Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa "



Anh gởi tặng em trang sách nói về lòng đất
Để biết những gì quý báu thường ít biểu lộ ra ngoài
Xin em hãy cùng anh tin rằng giữa những tiếng ồn ào và những kẻ ồn ào
luôn có người lặng lẽ
lặng lẽ như bông hoa
như niềm hy vọng

Lê văn Ngăn

Buổi sáng với Lê Văn Ngăn



Văn chương dù thanh cao
vẫn chỉ là sản phẩm phụ so với sự sống,
khổ đau, hạnh phúc.
Từ đó, tôi dành niềm tin
cho các nhà thơ không bao giờ lên tiếng.

Lê Văn Ngăn

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Đêm buồn, ngồi quán bên sông với Vịt


                                    
                                      " Dòng sông...đưa người tình đi biền biệt."

Đêm....








Lặng ngồi bên bàn viết
Tay nọ nắm tay kia
Đưa lên môi chợt biết
Mình hôn mình trong khuya (?)

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Love’s Secret












I told my love, I told my love,
I told her all my heart;
Trembling, cold, in ghastly fears,
Ah! she did depart!
                    
                            Wiliam Blake

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

“ Đôi mắt quầng đắm đuối, từ khi đeo tình người ”


" Một chút linh hồn nhỏ, đi về chân núi xanh."

                                          
                                                   Tôi châm điếu thuốc nữa
                                                   Đốt tàn thêm tháng năm
                                                    Chiếc bắc xa dần bến
                                                    Đời xa dần tuổi xanh

                                                    Nước tách nguồn về biển
                                                     Sầu lại chảy về hồn
                                                     Tôi đưa tay vuốt mặt
                                                     Nghe bàn tay trống trơn.

                                                                    Tô Thùy Yên

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Bảo tàng Quang Trung tháng 7 năm 2009


                                                   Bảo tàng nầy,
                                                   Chỉ tuyệt vời khi anh đến cùng em
                                                    Khi không còn ai trong sảnh
                                                    Và anh hôn em
                                                    Đó là điều tuyệt vời nhất.

                                                                           Aziz Nesin

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

" Nợ đời trả chút văn chương, Nợ tình, ừ, trả con đường em đi."

Leo núi Tản Viên, nhớ Tản Đà


                                           Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
                                            Cho nên quân ấy dễ làm quan.
                                                                           Tản Đà

Thiên thu trong đóa hoa rừng.


                                                   To see World in Grain of Sand
                                                    And a Heaven in a Wild Flower
                                                    Hold Infinity in the palm of your hand
                                                    And Eternity in an hour
                                                              
                                                                    Wiliam Blake

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Nguyệt quế đêm mưa



Mưa, sân chùa đêm không  trăng cô quạnh…Đông cận kề, Thu như vẫn chần chờ dưới lớp lá khô xào xạc mỗi bước chân…cuối vườn cây nguyệt quế chỉ còn vài đốm trắng mong manh…mùa hoa đã qua, ta lại một lần lỡ hẹn….
Cơn gió thoáng…vị lạnh của sương đêm đẫm hương nguyệt quế…trong ta bừng lên tiếc nhớ ngất ngây…mùi hương đưa ta về lối cũ…6 năm ấm lạnh như đọng cả trong mùi hương….
Hương nguyệt quế mỗi lúc cho ta một cảm xúc khác…nồng  nàn vòng tay siết chặt…cuống quít môi hôn…bơ vơ giọt nước mắt nhớ người….và đêm nay văng vẳng trong mùi hương tiếng piano bản Sonate 14….

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Đêm quỳnh nở

                                        
                                          Chí lớn, mộng con đều ảo hóa.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

" Hiu hắt chiều xanh, lạnh đất Tề."


Chiều mưa biên giới anh đi về đâu?
Sao còn đứng ngóng nơi giang đầu
Kìa rừng chiều âm u rét mướt
Chờ người về vui trong giá buốt
Người về bơ vơ
Đêm đêm chiếc bóng bên trời
Vầng trăng xẻ đôi
Vẫn in hình bóng một người
Xa xôi cánh chim tung trời
Một vùng mây nước
Cho lòng ai thương nhớ ai.
Về đâu anh hỡi mưa rơi chiều nay
Lưng trời nhớ sắc mây pha hồng
Đường rừng chiều cô đơn chiếc bóng
Người tìm về trong hơi áo ấm
Gợi niềm xa xăm

Nguyễn văn Đông

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Đi...đi...đi...đi nữa, đi mãi....



" Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt."
                                           Olga Berggoltz

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

chiếc thúng nan cũng đủ gợi nhớ một quãng đời xa

Chú còng nhỏ năm xưa chắc giờ lớn lắm...cô còng của em biết có ngoan không...
Tôi cầu mong em không truân chuyên, chờ đợi vô vọng như tôi....

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

" Tháng ngày qua, hôm nay nữa dần trôi."



" Sen tàn cúc lại nở hoa
Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân"
Nguyễn Du

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Alexis không còn zor nào

Tôi ghé khách sạn đón em ăn trưa và thăm bãi tắm Hoàng hậu...
" Em đã đăng kí về chuyến tàu chiều, anh đưa em về sớm cho kịp"
Nghe giọng nói, tôi biết em thất vọng...Xin lỗi em, có lần tôi kể với em tôi có ước mơ như vậy...
nhưng ước mơ tôi...Người tôi đón không phải là em.

Đêm Ca dao.



" Đói lòng ăn nửa trái sim, uống lưng bát nước đi tìm người thương."

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Nguyện cầu đêm rằm tháng 8








Cầu xin : ánh sáng Thiên đường xua tan mọi hoài nghi, thất vọng trong tôi.
Cầu xin : bóng tôi địa ngục cho tôi chút cuồng si để tôi còn tin yêu đồng loại.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Tôi trở lại một mình



 Những thực dụng của đời sống, những ham muốn cuồng si ngốc dại của con người, đẩy tình người vào thảm họa…Đời không còn “ một chiều nắng tơ vàng hiền hòa” đường làng cũng mất dấu “ Đất thêu nắng,bóng tre rồi bóng phượng” gió trên sông cũng âm vang thống thiết của điệu Ly Tao…Tình yêu đã trở thành cuộc đầy ải.
Thất thiên lý ngoại nhị mao nhân
Thập bát than đầu nhất diệp thân
Sơn ức Hĩ Hoan lao viễn mộng
Địa danh Hoàng Khủng lệ khấp cô thần.
Tô Đông Pha

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Xuôi dòng An Giang lại nhớ Vịt

Sông thì vẫn âm thầm trôi chảy mãi
Em có nghe lòng thoáng chút âm thầm ?
Đời thì rộng biết còn chăng gặp nữa
Qua bến đò là qua cả ngàn năm
Con sông đó hãy muôn đời chứng giám
Nỗi buồn kia ai biết tự nơi nào ?
Thì em cứ đi về phương hướng định
Như cuối trời thoáng rụng một vì sao
Hoài khanh

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Long Xuyên


Đô thị hóa khắp hang cũng ngõ hẻm, đất miền Tây oăn người đỡ những khối bê tông cốt thép mọc lên mỗi ngay...biết tìm đâu mảnh vườn để cô gái nhỏ " Chiều chiều cắp rổ hái rau"

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Thất sơn

Trong ta là núi là rừng
Là trăm tiếng hát đã dừng trên môi
Tiễn đưa thì tiễn đưa rồi
Nhớ thương thì nhớ thương rồi người ơi !
Hoài Khanh

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Chút trăn trở cho đầu năm học mới

Nhìn hai đứa cháu hăm hở cặp sách đến trường, nghĩ đến và thoáng buồn cho nên giáo dục đất nước...
Tôi nhớ  9 năm trước trong buổi lễ quốc khánh Singapore 2004 trong bài phát biểu thủ tướng Lý Hiển Long nói :
 “Chúng ta phải dạy ít đi để học sinh, sinh viên có thể học được nhiều hơn”.
Một câu nói có vẻ nghịch lý, nhưng giờ trở thành  chính sách quan trọng trong nền giáo dục singapore.
Dạy ít để tạo thêm khoản trống trong chương trình, để giáo viên học sinh, sinh viên chủ động hơn trong việc dạy và học,  khơi dậy tư duy sáng tạo riêng, khám phá kỷ năng sống gần với thực tế cho các em, để các em còn có thời gian tiếp cận với những môn học khác như Nghệ thuật, âm nhạc, hội họa, công nghệ thông tin….để các em hình thành nhân cách năng động, sáng tạo và sẽ không còn kiểu học vẹt, học theo thành tích….
Dạy ít nhưng các em học được rất nhiều, tạo dựng một thế hệ trẻ toàn diện
Còn Việt Nam ta, xin dẫn nhận xét của giáo sư Hoàng tụy :
Giáo dục Việt Nam đang lạc hậu, lạc hướng và lạc điệu

GS Hoàng Tụy cho rằng, trong thế giới hiện đại, với xu thế toàn cầu hóa, nước nào không hội nhập được, không thích nghi được, tất sẽ bị cô lập, bị bỏ rơi lại đằng sau, chết lâm sàng rồi từ từ bị đào thải, nếu không sớm tỉnh ngộ”.
GS Hoàng Tụy chỉ ra: Giáo dục đang lạc hướng, lạc điệu từ cái gốc, tức là từ triết lý giáo dục, từ tư duy, quan niệm cơ bản về mục tiêu, đường lối, cung cách làm giáo dục. Nhà trường không thể chỉ dạy chữ, dạy kiến thức, mà còn dạy làm người.
Thực tế xưa nay nhà trường nào cũng làm như thế cả, dù gián tiếp hay trực tiếp, dù có ý thức hay vô ý thức. Cái khác nhau chỉ là ở nội dung và cách dạy người. Dạy cho thanh thiếu niên thành người như thế nào, đó là chỗ khác nhau cơ bản giữa nhà trường lạc hậu và nhà trường hiện đại, tiên tiến.
Những điều đơn giản nầy không biết ông Phạm Vũ Luận bộ trưởng giáo dục và ông Bùi Văn Ga thứ trưởng giáo dục đã nghĩ đến chưa?

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Không phải là lúc ta ngồi đặt vấn đề nữa rồi....

Không phải là lúc ta ngồi đặt vấn đề nữa rồi...
Phải dùng bàn tay mà làm cho tươi mới
Bao nhiêu năm qua ta ngồi ngó nhau, nghi ngờ nhau
khích bác nhau cho cay cho sâu cho thật đau.
Không phải là lúc cứ ngồi mà cãi suông, không tin nơi nhau thế ta định nhờ ai dẫn đầu.
Thế giới ngày nay không còn ma quái, thần tượng phản rồi, còn anh với tôi
Chúng ta đi tới bằng cái bình thường thôi.
Nguyễn Đức Quang

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Đêm ngủ bè trên đầm Đạm Thủy












" Ta mang cho em một chút tình
Vì ta như sông lênh đênh
Môi em cho ta một cánh hồng...
lụa là phút ấy chưa quên."
Trịnh Công Sơn

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Đêm Long An

Đại hội thể thao truyền thống dân tộc thiểu số Trung Quốc lần thứ 9
( ảnh CRI đài phát thanh quốc tế Tàu Cộng )
Thành phố Long An mới tuần trước thôi, một tia lửa nhóm lên, niềm vui òa vỡ...
Giờ trong quán trọ ven sông, mưa lạnh, cô quạnh buồn....
Lang thang lên mạng...CRI đưa tin và hình ảnh...Đại hội thể thao 55 dân tộc thiểu số Trung Quốc lần 9...
NHỤC....Thiếu nữ và áo dài quốc phục Việt Nam sao có ở đây....
Việt Nam ơi ! đã thành dân tộc thiểu số của Tàu Cộng rồi sao....

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Vu Lan Phật lịch 2557

Bông hồng cho Vịt con với cầu mong còn được gởi cho em nhiều nhiều bông hồng đỏ như thế.

Đêm, nhớ đêm Sài Gòn


" Đêm về trên vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào?"
Du Tử Lê

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Vu vơ đêm Thất tịch

" Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại.
Kim - Kiều lỡ duyên nhau...
Còn có chiều quan tái..."
Đoàn thị Lam Luyến

" Làm sao em biết trăng không lạnh và cánh chim nào không bỏ tôi."