Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.



Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
Thôi Hộ

Xuân....



Giờ đây tám vạn bông trời nở,
Duy có tình ta khép lại thôi!

Nguyễn Bính.

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Án thư buồn, kinh sử bụi hồng phai.


“ Các con, thế nào Ba cũng dọn nhà đi viễn xứ
Dù tình quê hương rất khó nguôi khuây
Nhưng nghĩ, giòng sông đã nhơ, lòng người đã đục,
Đâu còn người thương tiếc đám mây bay.”

Nguyễn Bắc Sơn

Xuân sắc mãn viên quan bất bế, nhất chi hồng hạnh xuất tường khai. ( Diệp Thiệu Ông )

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Còn chi ai còn chi tôi, trăng xưa đã héo trong lời phụ nhau.



Bóng trăng đã lạnh mây rồi
ta còn hay mất dưới trời hỗn mang
trái sầu ai rụng giếng vàng
bờ sông chia nhớ trăng ngàn lênh đênh
nằm đây chờ chuyến đò lên
sông ơi núi hỡi bập bềnh phương mô
ta đi lòng có trong mồ
bước vô tư vẫn lạnh bờ ly tan
sông xanh trời trắng mây vàng
chút hồn sơ cổ rợn ngàn sương phong
nhớ mùa thu nhớ mùa đông
trái tim buốt giá giữa dòng quạnh hiu
lệ đâu còn khóc cho nhiều
thì thôi nhắm mắt cho chiều đi qua
thì thôi đời vẫn thế mà
hồn khô ráo lệ vẫn ta một mình
nằm quên đời một phù sinh
đi quên sông bến thênh thênh bốn trời
còn chi ai còn chi tôi
trăng xưa đã héo trong lời phụ nhau.

Hoài Khanh

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

" Tấm thân bé mọn bên lề tồn vong..."



Ngược xuôi bao kẻ đi về
Tấm thân bé mọn bên lề tồn vong
Chuyện đời có có không không
Phù vân một áng bùi hồng xa xa
Cớ sao thiên hạ người ta
Vẫn chưa chưa tròn một Quê-Nhà-Bao-Dung?
Vẫn chưa tỉnh giấc hải hùng
Trong cơn trường-mộng-vô-cùng-thời-gian
         Hoài Khanh

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Nếu một ngày....




Nếu một ngày
Em về nơi bến mới
Con thuyền xưa
bỏ lại chốn này

Nếu một ngày
Ta em
không bạn nữa
Vần thơ kia
rồi thiếu một kẻ say
Tình như thể
ánh trăng mờ khuất
Xót xa hoài
ngóng lá vàng bay

Bùi Văn Hoài

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Cây khế đồi cao...


Mưa chiều thứ bảy tôi về muộn.
Cây khế đồi cao, trỗ hết bông.
Phạm Công Thiện

Vô ưu

Đêm ngủ bè trên đầm Thị nại, đọc Trần Mạnh Hảo Tri ân trung tá Hải quần Việt Nam Còng Hòa : Ngụy Văn Thà.



.......................................................
Anh- hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo
Lao thẳng vào tàu giặc cướp
Tên anh còn mãi với Hoàng Sa
Biển vật mình thét đại bác
Giặc bủa vây chiến dịch biển người

Lửa dựng trời dìm tàu giặc
Máu anh cùng đồng đội ngời ngời
Ôm chặt tàu
Ôm chặt đảo
Anh hóa thành Tổ Quốc giữa trùng khơi

Gió mùa đông bắc gào khóc
Ngụy Văn Thà
Mãi mãi neo tàu vào quần đảo
Tổ Quốc ngoài Hoàng Sa
Trận chiến ba mươi phút
Tượng đài anh là phong ba
Đỉnh sóng khói hương nghi ngút
Biển để tang anh bằng sóng bạc đầu

Quần đảo nhấp nhô mộ phần liệt sĩ
Linh hồn anh hú gọi đất liền
Ngụy Văn Thà
Tên anh không phải bài ca
Tên anh là lời thề độc :
- Phải giành lại Hoàng Sa
Sóng vẫn vồ lấy đảo…
.........................
Sài Gòn 15-9-2009
Trần Mạnh Hảo!

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Anh chụp đầu tiên năm 2014 để riêng tặng một người.



" Lời là muộn của muộn màng sông bể.
Tình là yêu vô lệ tưởng tới nhau.
Em sẽ nhớ rằng xưa kia có kẻ
Đã yêu em và suốt kiếp mang sầu."

 Bùi Giáng.

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Chúc mừng năm mới 2014


Nghỉ chân trên đỉnh đèo Mang jang nhìn những bông Cúc quỳ nở ven đường liên tưởng đến cậu bé trong mẫu chuyện đọc từ thuở ấu thời....



Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em ông là giáo viên tiểu học trường làng.
Mỗi buổi chiều ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."
Hôm sau, người em thấy ông anh giở chiếc vali hóa trang của ông ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Chúa sinh trong mùa thủy điện xả lũ.



Máng lừa ngập nước rồi...lên nóc nhà thôi.

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Ngày Mẹ sinh.

Thy glass will show thee how thy beauties wear,
Thy dial how thy precious minutes waste
Shakespeare

(Tấm gương sẽ giúp chàng nhìn rõ vẻ đẹp đã phai tàn
Chiếc đồng hồ cho thấy bao thời giờ quý giá đã trôi đi vô nghĩa
)

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Chút tâm tình với Vịt



Giữa sa mạc. Để làm dịu cơn khát của mình, chàng hoạ sĩ đã vẽ trên cát một con suối.
Khi chàng bỏ đi, một mạch nước ngầm đã tràn lên bức tranh khe suối ấy.
Đoàn lữ hành đã tìm thấy xác chàng hoạ sĩ cách đó không xa. Dẫu sao thì họ cũng đã uống nước thoả thích.
Nhật Chiêu

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Ngàn sau...hiu hắt đồi bông lau



“Những cơn mưa buồn trong mùa khô hạn
Cũng chẳng xanh thêm hoa cỏ trên đồng”

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Khi chúng ta không thể thay đổi thực tế, chúng ta hãy thay đổi con mắt để thấy thực tại.

Cafe Tùng buổi sáng.



“Tôi đến, một chỗ ngồi đã trống
Lòng trống trơn như một mặt bàn”

Đêm Dalat “Giữa niềm tin đã có mầm gian dối”

How can you believe if in the middle of the word believe was the word "lie"

Chùa Phật học Phan Thiết.


Tôi tìm đến, tượng đài đang trùng tu....
Chẳng sao cả...
Hương hoa và lòng thành kính tôi tìm đến kính dâng đấng Từ ân để tạ ơn :
lời khẩn cầu của tôi và người ấy, đêm ấy Linh ứng.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Hành Phương Nam



“ Nợ thế chưa trả tròn một món
Sòng đời thua đến trắng hai tay
Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay”
Nguyễn Bính

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Câu chuyện nước Mỹ gửi tới những người phụ nữ Việt Nam, “ Bạn sẽ là một phước lành không thể thiếu dành cho những người đàn ông may mắn của đất nước này”



Một đêm, Tổng thống Obama và phu nhân Michelle đã quyết định thay đổi không khí và đi ăn một bữa ăn tối giản dị tại một nhà hàng không quá sang trọng. Khi họ đang ngồi, chủ nhà hàng đưa một lời đề nghị bí mật tới Tổng thống rằng ông có thể nói chuyện riêng với đệ nhất phu nhân được không. Tổng thống đồng ý và vợ ông, bà Michelle đã có một cuộc trò chuyện với chủ nhà hàng.

Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Tổng thống Obama đã hỏi Michelle "Tại sao anh ấy có vẻ quan tâm đến việc nói chuyện với em vậy?" Michelle nói rằng trong những năm niên thiếu, chủ nhà hàng này đã thích bà một cách điên cuồng. Sau đó, Tổng thống đùa rằng: "Nếu em mà kết hôn với anh ấy, chắc hẳn giờ em đã là chủ sở hữu của nhà hàng đáng yêu này rồi." Michelle trả lời: "Không, nếu chuyện đó xảy ra, hiện giờ anh ấy đã là Tổng thống". ( ? )

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

It is not death that a man should fear, but he should fear never beginning to live...( ? )



Cái chết không làm đàn ông sợ hãi, nhưng anh ta sợ bắt đầu sống như thế nào ...
( ảnh  fb Phuong Dong )

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Chúng ta chạm đến Thiên Đàng khi đặt bàn tay mình lên cơ thể một sinh linh

Tình yêu là đốm lửa của cuộc sống, là sự thăng hoa của tình bạn, là sự hợp nhất của tâm hồn. Nếu nói cảm tình của nhân loại có thể phân biệt đẳng cấp, tình yêu luôn thuộc về một cấp cao nhất.


( ảnh nền Raising ecstasy)

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Lòng chung thủy, cần chi năm với tháng

Vine Deloria, Sioux


Tôn giáo chỉ dành cho những người sợ xuống địa ngục.
Tâm linh dành cho những ai đã từng ở đó rồi !

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

"Morning" sculpture by Kurt Trampedach



Sớm mai thức dậy lên face nhận chia sẻ ảnh của Art of Jonty Hurwitz...
Morning  một lời chào lạnh buốt xương da...
Beautiful indeed..... Beautiful indeed...Thực sự đẹp.... Thực sự đẹp....

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Quy nhơn chiều giông gió.


Ngồi trên mỏm đá,dưới kia là vực sâu,
Chông chênh giữa cao và rộng, tôi ngộ ra rằng :
Trong đời không có thắng và bại, được mất chỉ là ảo tưởng của những gã khờ.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Lời dâng

Poem 6

Pluck this little flower and take it, delay not! I fear lest it droop and drop into the dust.

I may not find a place in thy garland, but honour it with a touch of pain from thy hand and pluck it. I fear lest the day end before I am aware, and the time of offering go by.

Though its colour be not deep and its smell be faint, use this flower in thy service and pluck it while there is time.

( Hái bông hoa nhỏ bé này đi, rồi cầm lấy, đừng trù trừ anh ạ. Em sợ hoa sẽ rũ cánh và rơi vào cát bụi mất thôi.

Nếu trên vòng hoa đã kết không còn chỗ thì cũng nên bằng tay mình, anh ạ, qua va chạm đớn đau, ban vinh dự cho hoa mà ngắt hoa đi. Em sợ ngày sẽ hết trước khi em biết và thời gian dâng hiến qua đi.

Tuy sắc chẳng thắm tươi, hương không ngào ngạt, song hãy dùng hoa này mà hiến dâng anh ạ, và hái hoa khi thời gian còn đó, anh ơi.)
Đỗ Khánh Hoan dịch

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

".....Không còn gì cho anh."

Xuân xưa chưa theo chồng
Hồn như vuông lụa nhỏ
Anh đến từ phương xa
Đặt vào bông hoa đỏ.

Em gói hoa vào lòng
Sợ hương bay theo gió
Ngờ đâu hoa có gai
Rạch hồn vuông lụa nhỏ.

Như xuân không trở lại
Anh đến rồi anh đi
Để mặc em ngơ ngẩn
Nhìn vết thương dậy thì.

Hạ về em nức nở
Thu sang gió ngập phòng
Gấp hồn như gấp lụa
Mùa đông em sang sông.

Tháng năm tàn như mộng
Chảy một giòng sóng đời
Anh trở về đòi lại
Bông hoa anh bỏ rơi

Anh ơi hoa đã héo
Vết thương xưa đã lành
Vuông lụa chồng em giữ
Không còn gì cho anh.
Trần Mộng Tú

" Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa "



Anh gởi tặng em trang sách nói về lòng đất
Để biết những gì quý báu thường ít biểu lộ ra ngoài
Xin em hãy cùng anh tin rằng giữa những tiếng ồn ào và những kẻ ồn ào
luôn có người lặng lẽ
lặng lẽ như bông hoa
như niềm hy vọng

Lê văn Ngăn

Buổi sáng với Lê Văn Ngăn



Văn chương dù thanh cao
vẫn chỉ là sản phẩm phụ so với sự sống,
khổ đau, hạnh phúc.
Từ đó, tôi dành niềm tin
cho các nhà thơ không bao giờ lên tiếng.

Lê Văn Ngăn

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Đêm buồn, ngồi quán bên sông với Vịt


                                    
                                      " Dòng sông...đưa người tình đi biền biệt."

Đêm....








Lặng ngồi bên bàn viết
Tay nọ nắm tay kia
Đưa lên môi chợt biết
Mình hôn mình trong khuya (?)

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Love’s Secret












I told my love, I told my love,
I told her all my heart;
Trembling, cold, in ghastly fears,
Ah! she did depart!
                    
                            Wiliam Blake